hồ sơ dự thi
LOADING IMAGES
*Tôi bị ám ảnh bởi ngoại hình của mình ! Từ khi sinh ra tôi không được may mắn như những đứa bé gái khác . Sinh ra là con gái đã khổ mà còn xấu thì khổ hơn gấp trăm ngàn lần .Nghe mẹ kể lúc mang thai tôi mẹ bị bệnh và có uống thuốc lúc đó mẹ không biết uống thuốc có ảnh hưởng tới thai nhi rất nhiều và cuối cùng ngày mọi người trong gia đình mong ngóng nhất cũng đã tới đó là ngày tôi chào đời .Gia đình tưởng đâu tôi sinh ra sẽ được bình thường như những đứa bé khác nào ngờ khi sinh ra thân hình tôi bị tật chân thì to hơn người bình thường mặt thì một bên to một bên nhỏ . Tôi càng lớn thì một bên chân nó càng phát triển rõ rệt và từ đó tôi bị mọi người gọi là cô gái chân voi . Từ khi đôi chân phát triển lúc nào ra ngoài đường cũng bị người khác nhìn vào đôi chân của mình với đôi mắt kì thị và mọi người bàn tán nói nhỏ vs nhau ” sao chân con này to thế ” đi đâu cũng vậy nhìn tôi như là tôi đã làm sai điều gì đối với họ vậy và đó là lí do tôi ngại tiếp xúc với mọi người xung quanh mình . Vì ngoại hình không mấy ưa nhìn của mình nên đâm ra nó làm cho tôi ngại tiếp xúc với mọi người , trở thành một con người ít nói nói chuyện thì không dám nhìn thẳng mặt người khác lúc nào cũng cuối xuống hay quay sang chỗ khác để nói. Đáng lẽ ở cái tuổi này cái tuổi thanh xuân đẹp nhất của nhiều người con gái cái tuổi với những ước mơ hoài bão , những mối tình bình dị ngọt ngào còn riêng tôi thì lại bị ám ảnh bởi ngoại hình của chính mình .
Những người con gái khác dù mập hay ốm dù đẹp hay xấu đều mặc được những bộ đồ những chiếc váy xúng xính mà họ thích mang những đôi giày đôi guốc mà họ muốn nhưng tôi thì không vì đôi chân bị tật này của mình dù trời lạnh hay trời trời nóng dù sáng hay tối tôi ra đường cũng chỉ mặc được một chiếc quần dài để che đi khuyết điểm đó và mang đôi dép số to nhất của người đàn ông không số nào to hơn được nữa . Ngày nào tôi cũng nghĩ chắc đây chỉ là mơ ngủ dậy đôi chân mình sẽ bình thường nhưng sự thật vẫn là sự thật vẫn phải đối diện với nó . Tôi thật sự rất muốn được một lần dù chỉ một lần mặc được những bộ đồ mà mình thích mang những đôi giày mà mình muốn dù chỉ một lần . Tôi còn nhớ , bởi ngoại hình không mấy ưa nhìn của mình lúc đi học trong lớp thì bị bạn bè giễu cợt kì thị không thèm chơi chung với tôi không thích ngồi gần hay nói chuyện với tôi bởi ngoại hình không mấy ưa nhìn của mình . Nó khiến tôi cảm thấy mình bị bất lực như là kẻ vô dụng đối với người thân trong cuộc sống bộn bè này . Khi lớn lên và cho tới bây giờ càng không nghĩ có người sẽ thích được mình vì họ nghĩ với ngaoij hình như vậy thì làm sao mà xứng đáng được với họ . Và cuối cùng xin chương hãy cho em một cơ hội để em có thể tự tin hơn , có một cuộc sống bình thường như bao người khác và có thể tự tin tiếp xúc hòa đồng với mọi người xung quanh mình nhiều hơn . Em xin cảm ơn đã đọc bài viết này !!!!Tôi bị ám ảnh bởi ngoại hình của mình ! Từ khi sinh ra tôi không được may mắn như những đứa bé gái khác . Sinh ra là con gái đã khổ mà còn xấu thì khổ hơn gấp trăm ngàn lần .Nghe mẹ kể lúc mang thai tôi mẹ bị bệnh và có uống thuốc lúc đó mẹ không biết uống thuốc có ảnh hưởng tới thai nhi rất nhiều và cuối cùng ngày mọi người trong gia đình mong ngóng nhất cũng đã tới đó là ngày tôi chào đời .Gia đình tưởng đâu tôi sinh ra sẽ được bình thường như những đứa bé khác nào ngờ khi sinh ra thân hình tôi bị tật chân thì to hơn người bình thường mặt thì một bên to một bên nhỏ . Tôi càng lớn thì một bên chân nó càng phát triển rõ rệt và từ đó tôi bị mọi người gọi là cô gái chân voi .
Từ khi đôi chân phát triển lúc nào ra ngoài đường cũng bị người khác nhìn vào đôi chân của mình với đôi mắt kì thị và mọi người bàn tán nói nhỏ vs nhau ” sao chân con này to thế ” đi đâu cũng vậy nhìn tôi như là tôi đã làm sai điều gì đối với họ vậy và đó là lí do tôi ngại tiếp xúc với mọi người xung quanh mình . Vì ngoại hình không mấy ưa nhìn của mình nên đâm ra nó làm cho tôi ngại tiếp xúc với mọi người , trở thành một con người ít nói nói chuyện thì không dám nhìn thẳng mặt người khác lúc nào cũng cuối xuống hay quay sang chỗ khác để nói. Đáng lẽ ở cái tuổi này cái tuổi thanh xuân đẹp nhất của nhiều người con gái cái tuổi với những ước mơ hoài bão , những mối tình bình dị ngọt ngào còn riêng tôi thì lại bị ám ảnh bởi ngoại hình của chính mình . Những người con gái khác dù mập hay ốm dù đẹp hay xấu đều mặc được những bộ đồ những chiếc váy xúng xính mà họ thích mang những đôi giày đôi guốc mà họ muốn nhưng tôi thì không vì đôi chân bị tật này của mình dù trời lạnh hay trời trời nóng dù sáng hay tối tôi ra đường cũng chỉ mặc được một chiếc quần dài để che đi khuyết điểm đó và mang đôi dép số to nhất của người đàn ông không số nào to hơn được nữa . Ngày nào tôi cũng nghĩ chắc đây chỉ là mơ ngủ dậy đôi chân mình sẽ bình thường nhưng sự thật vẫn là sự thật vẫn phải đối diện với nó . Tôi thật sự rất muốn được một lần dù chỉ một lần mặc được những bộ đồ mà mình thích mang những đôi giày mà mình muốn dù chỉ một lần .
Tôi còn nhớ , bởi ngoại hình không mấy ưa nhìn của mình lúc đi học trong lớp thì bị bạn bè giễu cợt kì thị không thèm chơi chung với tôi không thích ngồi gần hay nói chuyện với tôi bởi ngoại hình không mấy ưa nhìn của mình . Nó khiến tôi cảm thấy mình bị bất lực như là kẻ vô dụng đối với người thân trong cuộc sống bộn bè này . Khi lớn lên và cho tới bây giờ càng không nghĩ có người sẽ thích được mình vì họ nghĩ với ngaoij hình như vậy thì làm sao mà xứng đáng được với họ . Và cuối cùng xin chương hãy cho em một cơ hội để em có thể tự tin hơn , có một cuộc sống bình thường như bao người khác và có thể tự tin tiếp xúc hòa đồng với mọi người xung quanh mình nhiều hơn . Em xin cảm ơn đã đọc bài viết này !!!! Tôi bị ám ảnh bởi ngoại hình của mình ! Từ khi sinh ra tôi không được may mắn như những đứa bé gái khác . Sinh ra là con gái đã khổ mà còn xấu thì khổ hơn gấp trăm ngàn lần .Nghe mẹ kể lúc mang thai tôi mẹ bị bệnh và có uống thuốc lúc đó mẹ không biết uống thuốc có ảnh hưởng tới thai nhi rất nhiều và cuối cùng ngày mọi người trong gia đình mong ngóng nhất cũng đã tới đó là ngày tôi chào đời .Gia đình tưởng đâu tôi sinh ra sẽ được bình thường như những đứa bé khác nào ngờ khi sinh ra thân hình tôi bị tật chân thì to hơn người bình thường mặt thì một bên to một bên nhỏ . Tôi càng lớn thì một bên chân nó càng phát triển rõ rệt và từ đó tôi bị mọi người gọi là cô gái chân voi . Từ khi đôi chân phát triển lúc nào ra ngoài đường cũng bị người khác nhìn vào đôi chân của mình với đôi mắt kì thị và mọi người bàn tán nói nhỏ vs nhau ” sao chân con này to thế ” đi đâu cũng vậy nhìn tôi như là tôi đã làm sai điều gì đối với họ vậy và đó là lí do tôi ngại tiếp xúc với mọi người xung quanh mình .
Vì ngoại hình không mấy ưa nhìn của mình nên đâm ra nó làm cho tôi ngại tiếp xúc với mọi người , trở thành một con người ít nói nói chuyện thì không dám nhìn thẳng mặt người khác lúc nào cũng cuối xuống hay quay sang chỗ khác để nói. Đáng lẽ ở cái tuổi này cái tuổi thanh xuân đẹp nhất của nhiều người con gái cái tuổi với những ước mơ hoài bão , những mối tình bình dị ngọt ngào còn riêng tôi thì lại bị ám ảnh bởi ngoại hình của chính mình . Những người con gái khác dù mập hay ốm dù đẹp hay xấu đều mặc được những bộ đồ những chiếc váy xúng xính mà họ thích mang những đôi giày đôi guốc mà họ muốn nhưng tôi thì không vì đôi chân bị tật này của mình dù trời lạnh hay trời trời nóng dù sáng hay tối tôi ra đường cũng chỉ mặc được một chiếc quần dài để che đi khuyết điểm đó và mang đôi dép số to nhất của người đàn ông không số nào to hơn được nữa . Ngày nào tôi cũng nghĩ chắc đây chỉ là mơ ngủ dậy đôi chân mình sẽ bình thường nhưng sự thật vẫn là sự thật vẫn phải đối diện với nó .
Tôi thật sự rất muốn được một lần dù chỉ một lần mặc được những bộ đồ mà mình thích mang những đôi giày mà mình muốn dù chỉ một lần . Tôi còn nhớ , bởi ngoại hình không mấy ưa nhìn của mình lúc đi học trong lớp thì bị bạn bè giễu cợt kì thị không thèm chơi chung với tôi không thích ngồi gần hay nói chuyện với tôi bởi ngoại hình không mấy ưa nhìn của mình . Nó khiến tôi cảm thấy mình bị bất lực như là kẻ vô dụng đối với người thân trong cuộc sống bộn bè này . Khi lớn lên và cho tới bây giờ càng không nghĩ có người sẽ thích được mình vì họ nghĩ với ngaoij hình như vậy thì làm sao mà xứng đáng được với họ . Và cuối cùng xin chương hãy cho em một cơ hội để em có thể tự tin hơn , có một cuộc sống bình thường như bao người khác và có thể tự tin tiếp xúc hòa đồng với mọi người xung quanh mình nhiều hơn . EmTôi bị ám ảnh bởi ngoại hình của mình ! Từ khi sinh ra tôi không được may mắn như những đứa bé gái khác . Sinh ra là con gái đã khổ mà còn xấu thì khổ hơn gấp trăm ngàn lần .Nghe mẹ kể lúc mang thai tôi mẹ bị bệnh và có uống thuốc lúc đó mẹ không biết uống thuốc có ảnh hưởng tới thai nhi rất nhiều và cuối cùng ngày mọi người trong gia đình mong ngóng nhất cũng đã tới đó là ngày tôi chào đời .
Gia đình tưởng đâu tôi sinh ra sẽ được bình thường như những đứa bé khác nào ngờ khi sinh ra thân hình tôi bị tật chân thì to hơn người bình thường mặt thì một bên to một bên nhỏ . Tôi càng lớn thì một bên chân nó càng phát triển rõ rệt và từ đó tôi bị mọi người gọi là cô gái chân voi . Từ khi đôi chân phát triển lúc nào ra ngoài đường cũng bị người khác nhìn vào đôi chân của mình với đôi mắt kì thị và mọi người bàn tán nói nhỏ vs nhau ” sao chân con này to thế ” đi đâu cũng vậy nhìn tôi như là tôi đã làm sai điều gì đối với họ vậy và đó là lí do tôi ngại tiếp xúc với mọi người xung quanh mình . Vì ngoại hình không mấy ưa nhìn của mình nên đâm ra nó làm cho tôi ngại tiếp xúc với mọi người , trở thành một con người ít nói nói chuyện thì không dám nhìn thẳng mặt người khác lúc nào cũng cuối xuống hay quay sang chỗ khác để nói. Đáng lẽ ở cái tuổi này cái tuổi thanh xuân đẹp nhất của nhiều người con gái cái tuổi với những ước mơ hoài bão , những mối tình bình dị ngọt ngào còn riêng tôi thì lại bị ám ảnh bởi ngoại hình của chính mình . Những người con gái khác dù mập hay ốm dù đẹp hay xấu đều mặc được những bộ đồ những chiếc váy xúng xính mà họ thích mang những đôi giày đôi guốc mà họ muốn nhưng tôi thì không vì đôi chân bị tật này của mình dù trời lạnh hay trời trời nóng dù sáng hay tối tôi ra đường cũng chỉ mặc được một chiếc quần dài để che đi khuyết điểm đó và mang đôi dép số to nhất của người đàn ông không số nào to hơn được nữa . Ngày nào tôi cũng nghĩ chắc đây chỉ là mơ ngủ dậy đôi chân mình sẽ bình thường nhưng sự thật vẫn là sự thật vẫn phải đối diện với nó .
Tôi thật sự rất muốn được một lần dù chỉ một lần mặc được những bộ đồ mà mình thích mang những đôi giày mà mình muốn dù chỉ một lần . Tôi còn nhớ , bởi ngoại hình không mấy ưa nhìn của mình lúc đi học trong lớp thì bị bạn bè giễu cợt kì thị không thèm chơi chung với tôi không thích ngồi gần hay nói chuyện với tôi bởi ngoại hình không mấy ưa nhìn của mình . Nó khiến tôi cảm thấy mình bị bất lực như là kẻ vô dụng đối với người thân trong cuộc sống bộn bè này . Khi lớn lên và cho tới bây giờ càng không nghĩ có người sẽ thích được mình vì họ nghĩ với ngaoij hình như vậy thì làm sao mà xứng đáng được với họ . Và cuối cùng xin chương hãy cho em một cơ hội để em có thể tự tin hơn , có một cuộc sống bình thường như bao người khác và có thể tự tin tiếp xúc hòa đồng với mọi người xung quanh mình nhiều hơn . Em xin cảm ơn đã đọc bài viết này !!!