hồ sơ dự thi

DA18482

LOADING IMAGES
- BÌNH CHỌN và CHIA SẺ để giúp thí sinh giành tấm vé "Tái Sinh" 500 triệu -
0 Bình chọn
Lê thị anh
107.nguyễn trường tộ .phường đông vĩnh .thành phố vinh .nghệ an

Tôi là một cô gái kém may mắn cả về nhan sắc lẫn hoàn cảnh.gia đình tôi nghèo.cuộc sống khá vất vả.tôi đã kém ngoại hình. Gia đình đã nghèo nên cũng không có được nhiều tiền mua sắm nhiều quần áo giày dép như mọi người.cuộc sống nhiều biến cố đến với tôi khi tôi chỉ nghĩ mình kém nham sắc.từ thời còn đi học .tui được gắn với nhiều cái tên như mái hiên đi động.ăn đu đủ ko cần thìa hay là vừng a xín.vì tui tôi ở viền thành phố nhưng gia đình tôi nghèo lắm.ba tôi vì lao động cực nhọc nên ba đã mất sớm vì bệnh.cuộc đời gắn với mác bố đi xích lô mẹ thồ nước rác.kiếm sống kiếm tiền để học hành cũng vất vả lắm rồi chứ. chưa bao giờ nghĩ đến làm đẹp bằng phẫu thuật.mọi ng bảo tôi nên đi niềng răng.nhưng chi phí khá nhiều tôi khó khăn.khi đi học chả một thằng con trai nào dám ngồi cạnh tôi.vì sợ mọi ng trêu đùa.ngày lễ con gái đó là một sự tủi hờn.lớp bố trí người tặng hoa cho con gái.còn tui chả ai dám nhận tặng hoa cho tôi.tôi đi đâu mọi ng trêu đùa và đem tôi ra làm trò đùa.ngày lễ gì cũng chả ai dám rủ tôi đi cùng.hễ ngày lễ gì có chụp ảnh quay phim là tôi lại né tránh.trốn lấp vào phía sau.trong đầu tôi luôn tự ti,rụt rè,sợ hãi.rồi cũng đến ngày hết thời học sinh.ngày chọn ngành nghề bước vào đại học.sự phân trần trong tôi.tui nên chọn ngành gì.kế toán người ta cũng sẽ tuyển người sinh đẹp .y thì tôi khó vì gia đình tôi nghèo.học hành có tiền đâu.và tôi quyết định chọn một trường.với ý nghĩ sẽ làm 1 công nhân.hoặc có thể may mắn hơn.tôi sẽ đi xuất khẩu lao động có tiền giúp đỡ gia đình.ngày vào trường cao đẳng nghề.trường toàn nam.nữ khoa tôi rất ít.tui như tâm điểm trò đùa cho mọi người.không ai dám ngồi gần tôi.tiếp xúc với tôi vì sợ sẽ bị ghép đôi.facebook không bao giờ có 1 bức ảnh.zalo .facebook cũng không bao giờ dám bỏ ảnh đại diện.khi nào có máy ảnh là tui cúi gầm hoặc tránh mặt đi.bạn bè xem tôi như cái tội.họp lớp các ngày lễ cũng không rủ tôi.thậm chí anh em họ tui đôi khi cũng không dám nhận tôi là em họ.chỉ vì tôi xấu.tui không bao giờ được cười 1 nụ cười thoải mái.nước mắt trong tôi luôn trào ra vì tui thân.lúc tôi mang khẩu trang là tôi tự tin nhất là vì ko ai thấy khuôn mặt của tôi.đôi khi tôi nghĩ thầm trách sao trời ban tôi như thế này bố mẹ sinh tôi ra như thế này.mỗi khi thấy bé gái nào kém may mắn về nhan sắc là tôi cảm thấy thương cảm.hiểu được nó sẽ như thế nào.học xong cao đẳng.là ngày ba tôi mất.tôi còn 3 em nhỏ.xin việc đi đâu cũng khó khăn.họ đều từ chối vì tôi không có nhan sắc.cuối cùng tui xin dc việc bán hàng tạp hóa.nhưng mọi người có vẻ không ưa tui khi tôi giao tiếp với học.và nước mắt tui cứ trào ra.chuyện tình yêu.chả ai dám đến với tôi.cho đến khi gặp anh.anh bảo anh không chê tôi.yêu tôi.nhưng thực tế thì phũ phàng.anh đã yêu người con gái khác.và mỗi lần đi với tôi là sự lén lút.anh bắt tôi mang khẩu trang đến nơi mà xa người quen.nên tôi chả biết làm sao.cứ để mọi thứ buông trôi.không bao giờ nghĩ tới chuyện yêu đương.mọi người bàn tôi đừng nên đi kiếm tình yêu.vì mọi người bảo tôi nhăn sắc không có tiền không có lấy gì mà níu giữ người ta.cuộc sống tôi trắc trở nhiều vì nhan sắc.người ta bảo người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân.nhưng lụa là với những người có kinh tế.với những người hoàn cảnh như tôi.để tồn tại cũng vất vả lắm rồi.người ta bảo tốt gỗ hơn tốt nước sơn.nhưng thực tế mọi người đều có sự kiêu hãnh.có ai dám đi bên cạnh người như tôi không.
Tôi mong muốn trong tim và trong giấc mơ.tôi không cần đẹp như bao nhiêu người khác.mà chỉ mong muốn có 1 khuôn mặt phổ thông như bao người bình thường khác.để tôi tự tin bước vào cuộc sống.nở nụ cười thật tươi thật thoải mái mà tôi chưa bao giờ có được.để tôi tự tin kiếm 1 công việc phù hợp.và có thể đi xa hơn nữa là tôi có thể có 1 tình yêu và 1 gia đình nhỏ .đấy là giấc mơ của tôi

- BÌNH CHỌN và CHIA SẺ để giúp thí sinh giành tấm vé "Tái Sinh" 500 triệu -
0 Bình chọn
BÀI DỰ THI KHÁC